1Ngôi làng nằm ở rìa một đồng cỏ rộng lớn, nơi cỏ mọc thành những ô vuông xanh ngát, và cây xếp hàng thẳng tắp như những khối chữ nhật. Steve và Alex sống ở đó, trong ngôi nhà được xây nên từ từng khối đá một.
2Bên cạnh một cái ao vuông, con đường lát đá dừng lại khi vẫn còn dang dở. Những chồng đá xám sần sùi được xếp hàng ngay ngắn, sẵn sàng sử dụng.
3Alex đứng cạnh Steve, đôi mắt xanh vuông vức của cô dõi theo lối đi vào khoảng tối. "Khi trăng lên, tớ tự hỏi liệu các phiến đá đó có bắt được ánh sáng hay không — nếu mình uốn nhẹ con đường."
4Steve gật đầu, cái đầu vuông vức của cậu khẽ chuyển động chậm rãi. "Thử nhé."
5Alex lùi lại một chút, dùng tay tạo hình đường cong. "Nghiêng thêm về hướng này một chút," cô nói. Steve chỉnh khối đá lại. "Đúng rồi đó."
6Từng viên đá một, hai bạn đặt xuống thành một đường cong nhẹ nhàng vòng quanh ao. Âm thanh đặt đá nghe thật vui tai, trong khi đống đá chờ đợi ngày càng vơi đi.
7Rồi mặt trăng tròn vành vạnh, sáng trắng nhô lên trên ngọn cây hình chữ nhật.
8Ánh trăng rơi xuống những viên đá lát mới. Mỗi viên đá xám bắt được một chút ánh bạc, khiến con đường cong lấp lánh bên mặt nước tối như gương của ao.
9Alex bước lên viên đá đầu tiên, rồi một viên nữa. Con đường nhẹ nhàng dẫn cô vòng quanh mặt ao, mỗi bước chân đều được chiếu sáng vừa đủ. Steve lặng lẽ theo sau.
10Đến cuối đường, họ cùng ngoái nhìn lại ngôi làng, mặt ao và dải đá lát ánh trăng mà cả hai đã làm nên. Nơi từng là những chồng đá nay đã biến thành điều gì đó mới mẻ.
