1Trên đỉnh một ngọn đồi rộng rãi, đầy nắng, một chiếc cối xay gió đá cũ xoay bốn cánh gỗ trong những vòng tròn chậm rãi, lười biếng. Cỏ mềm xanh rì, làn gió ấm thổi qua như một tiếng thở dài hạnh phúc.
2Sonic đứng dưới chân cối xay gió, đôi giày đỏ cắm trên cỏ, đôi mắt xanh sáng lên vì một ý tưởng. "Cùng đua nhé," cậu nói, "nhưng không phải kiểu đua bình thường đâu."
3Họ tìm bốn viên đá tròn và đặt chúng ở bốn điểm đều nhau quanh lối đi quanh cối xay, mỗi viên là chỗ mà người đua phải dừng lại, hít thở thật sâu ba lần rồi mới được đi tiếp.
4Gió hơi mạnh hơn. Tails nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió lướt qua bộ lông mềm. Bạn ấy xoè rộng hai chiếc đuôi — không phải để bay, chỉ để cảm nhận — và nhận ra hướng gió uốn quanh tường đá cũ kia như thế nào.
5Đến viên đá đánh dấu đầu tiên, Sonic dừng lại. Một hơi thở. Hai hơi thở. Ba. Đôi chân cậu cựa quậy. Những chiếc gai lưng nhấp nhô. Đợi lâu là điều khó nhất với Sonic từ trước đến nay.
6Quanh khúc cua, Tails cũng dừng lại. Bạn ấy ngắm nhìn cơn gió chạy nhảy giữa các cánh cối xay và đùa trên thảm cỏ cao. Tails xoè đuôi giữ thăng bằng rồi để gió thì thầm: ở đây, không cần vội vàng.
7"Đừng chậm lại," Sonic cười tươi, "Tớ ý là — đừng nhanh lên. Ý tớ là —" "Tớ hiểu mà," Tails đáp, rồi cả hai cùng bật cười dưới bóng cối xay dài óng vàng.
8Cả hai bước đi bên nhau ở vòng cuối, vượt qua viên đá thứ ba rồi thứ tư, không ai dẫn đầu, cũng chẳng ai tụt lại phía sau.
9Khi họ về lại viên đá xuất phát, Sonic giang rộng đôi tay đeo găng trắng. "Vậy — ai thắng nhỉ?"
10Tails nhìn Sonic, rồi nhìn cối xay gió quay vòng, rồi cả đồi cỏ xanh. "Hỏi tớ lại vào ngày mai nhé," bạn ấy đáp. "Tớ nghĩ mình còn muốn đua thêm lần nữa."
