1Trong một thung lũng có những bụi cỏ bạc cao vút, có một chú kỳ lân nhỏ tên là Luna. Luna yêu thích ban ngày, khi mọi thứ đều sáng rõ và dễ nhìn thấy. Nhưng khi đêm xuống, bóng tối khiến bụng của Luna cứ thấp thỏm không yên.
2"Con không thích bóng tối," Luna nói với mẹ. "Con không nhìn thấy gì cả." Mẹ nhẹ nhàng dụi mũi vào Luna. "Chúng ta hãy đi dạo một chút, mẹ sẽ cho con thấy một điều bí mật về bóng tối nhé."
3Hai mẹ con bước ra dưới bầu trời xanh thẳm. Lúc đầu Luna nhắm chặt mắt lại. Nhưng mẹ nhẹ nhàng nói: "Con hãy từ từ mở mắt ra. Bóng tối không hề trống rỗng đâu. Nó chứa đầy những điều lặng lẽ và kỳ diệu."
4Luna mở mắt nhìn lên. Phía trên cao, hàng nghìn ngôi sao đang lấp lánh, như những người bạn nhỏ đang vẫy tay chào. Luna chưa bao giờ thấy chúng vào ban ngày rực rỡ.
5"Những ngôi sao chỉ xuất hiện trong bóng tối," mẹ nói. "Nếu lúc nào cũng sáng chói, con sẽ không bao giờ gặp được chúng." Luna nhìn ngắm những ngôi sao, và thấy mình dũng cảm hơn một chút.
6Rồi Luna nhận ra một điều nữa. Đầu chiếc sừng của mình đang phát sáng, một ánh sáng ấm áp dịu dàng, như một mặt trăng nhỏ mà Luna có thể mang theo bên mình bất cứ nơi đâu.
7"Ánh sáng đó luôn ở bên trong con," mẹ nói. "Nó tỏa sáng đẹp nhất khi thế giới trở nên lặng yên và tối tăm." Luna soi sáng con đường phía trước bằng ánh sáng dịu dàng của mình, và bóng tối không còn khiến bụng con thấp thỏm nữa.
8Đêm hôm đó, Luna cuộn tròn trong đám cỏ bạc. Con để chiếc sừng tỏa sáng nhẹ nhàng bên cạnh và ngắm nhìn những ngôi sao nhấp nháy trên cao. Bóng tối không phải thứ đáng sợ, Luna hiểu rồi. Đó là nơi những điều lặng lẽ và tươi đẹp sinh sống. Chúc ngủ ngon, Luna nhé. Chúc ngủ ngon.



