1Trên bầu trời đêm cao tít có một ngôi sao nhỏ tên là Pip. Pip là ngôi sao bé nhất trên cả bầu trời, và cậu chắc chắn rằng điều đó có nghĩa là mình chẳng có ý nghĩa gì cả.
2"Những ngôi sao lớn sáng rực rỡ quá," Pip thở dài. "Chẳng ai có thể nhận ra ánh sáng bé tí xíu như mình đâu." Cậu thu mình sau một đám mây và cố gắng đừng để ai trông thấy.
3Một đêm nọ, phía dưới xa, một con tàu nhỏ lênh đênh trên biển cả mênh mông tối tăm. Các thủy thủ ngước nhìn lên bầu trời, tìm kiếm một ánh sáng dẫn đường đưa họ trở về nhà an toàn.
4Những ngôi sao lớn tỏa sáng rực rỡ, nhưng chúng ở quá cao và quá xa khiến các thủy thủ không thể phân biệt được ngôi sao nào với ngôi sao nào. Họ bắt đầu cảm thấy lạc lõng và sợ hãi.
5Lúc đó, một thủy thủ trẻ chỉ thẳng lên trên. "Nhìn kìa! Ngôi sao nhỏ đó, ngay chỗ đó, nằm ngay phía trên cảng của chúng ta. Hãy theo nó!" Cô đang chỉ vào Pip.
6Pip gần như không thể tin vào điều đó. Cậu bước ra từ sau đám mây và tỏa sáng hết sức mình, chiếu thẳng xuống mặt nước tối tăm bên dưới, soi rõ con đường phía trước.
7Con tàu đi theo ánh sáng nhỏ bé, kiên định của Pip suốt cả chặng đường vượt biển và cập bến an toàn vào cảng. Các thủy thủ reo hò và vẫy tay lên chào cậu.
8"Mình chỉ bé thôi," Pip thì thầm, "nhưng ánh sáng của mình chính là thứ họ cần." Từ đêm đó, Pip không bao giờ ước mình to lớn hơn nữa. Dù nhỏ bé đến đâu, cậu biết, ánh sáng của mình vẫn có thể giúp ai đó tìm được đường về. Chúc ngủ ngon, Pip. Chúc ngủ ngon.



