1Bramble là chú thỏ nhảy nhanh nhất cánh đồng Bơ Vàng. Chú nhảy vun vút đến nỗi đôi tai phần phật và gió rít qua từng sợi râu. "Nhanh hơn, nhanh hơn!" — đó là câu chú thích nói nhất.
2Một buổi sáng, Bramble phóng qua cánh đồng để đến cây sồi lớn. Tất nhiên chú đến trước. Nhưng khi các bạn chạy tới, ai cũng đang tươi cười vì điều gì đó mà Bramble đã bỏ lỡ.
3"Bạn có thấy đàn bướm bên suối không?" một người bạn hỏi. "Không," Bramble đáp. "Mình nhảy qua mất rồi." "Bạn có ngửi thấy hoa kim ngân chưa?" người bạn khác hỏi. "Không," Bramble nói. "Mình đang chạy nhanh quá."
4Bramble ngồi xuống giữa đám cỏ. Chú đã thắng cuộc đua đến cây sồi, nhưng chú đã bỏ lỡ mọi thứ dọc đường. Thật kỳ lạ — điều đó chẳng có cảm giác như chiến thắng chút nào.
5Sáng hôm sau, Bramble thử một điều mới mẻ và khá khó khăn với một chú thỏ quen chạy nhanh. Chú nhảy thật chậm. Một bước, rồi dừng lại, rồi một bước nhẹ nhàng nữa.
6Và ôi, chú tìm thấy bao nhiêu điều! Một chú bọ rùa với bảy chấm nhỏ xíu. Một giọt sương lấp lánh trên chiếc lá như viên ngọc bé xinh. Một thảm cỏ ba lá mềm mại thơm tựa ánh nắng xanh.
7Các bạn đuổi kịp chú và ngạc nhiên lắm. "Hôm nay bạn nhảy chậm thế, Bramble!" "Mình biết," chú nói, miệng cười rạng rỡ từ tai này sang tai kia. "Mình không muốn bỏ lỡ thêm gì nữa."
8Đêm đó, Bramble cuộn tròn trong cái hang ấm áp của mình, lòng tràn ngập hình ảnh bướm bay, hương hoa kim ngân và chú bọ rùa bảy chấm. Chạy nhanh thật vui, chú nghĩ buồn ngủ. Nhưng đi chậm thì đầy ắp những điều kỳ diệu. Chúc ngủ ngon, Bramble nhé. Chúc ngủ ngon.



