1Nhà ga cũ ở miền quê phảng phất mùi cỏ ba lá và than đá. Khi ánh nắng cuối cùng buông xuống, Thomas rít hơi kéo lên sân ga và Percy nhẹ nhàng lăn bánh theo sau.
2"Nhìn kìa, Percy!" Thomas gọi, đôi mắt tròn mở to long lanh. "Những chiếc đèn trên sân ga đang lần lượt sáng lên!"
3Thomas không thể chờ được. "Chiếc tiếp theo sẽ là đèn xa — không, đèn gần — không, chắc chắn là đèn xa!" Cậu lắc lư phấn khích trên các bánh xe của mình.
4Percy không nói gì. Cậu chỉ lặng lẽ quan sát. Đôi mắt to di chuyển chậm rãi — đèn gần, đèn xa, đèn gần, đèn xa — theo nhịp điệu đều đặn của mẫu lặp.
5Thomas chợt lặng im. Một chiếc đèn sáng ở gần, rồi ở xa. Gần. Xa. Gần. Xa. Mẫu lặp hiện lên rõ ràng, bình thản, như một hơi thở.
6"Ồ," Thomas thì thầm nhẹ nhàng. Đôi mắt cậu dịu xuống.
7Thomas lần theo mẫu lặp đó trong đầu: gần, xa, gần, xa — và chiếc đèn cuối cùng vừa sáng chính là đèn gần.
8"Xa," Thomas nói. Cậu không hét lên mà chỉ tự nhủ, lời nói như một câu hỏi dần thành câu trả lời.
9Chiếc đèn xa cuối cùng bừng sáng ánh vàng ấm áp. Percy nở nụ cười rạng rỡ và hiền hậu.
10Thomas cũng cười vui. Hai đầu máy cùng ngồi bên nhau trên đường ray, ngắm nhìn ánh đèn tỏa sáng khắp buổi chiều mang hương cỏ ba lá, và không ai vội vã rời đi.
