1Phòng ngủ của Lena bỗng tối đen lại. Đèn vừa tắt, ánh sáng ngoài hành lang chỉ còn mỏng manh rò qua khe cửa, và mọi thứ như thay đổi hẳn. Cô bé kéo chăn lên ngang cằm, lặng lẽ chờ đợi.
2Rồi — kìa. Một vệt sáng bạc luồn qua khe rèm cửa. Một tia sáng mặt trăng, lặng im và nhạt nhòa, nằm trải dài trên sàn nhà như dải ruy-băng ai đó đã bỏ quên.
3Lena nhẹ nhàng thò một bàn chân ra khỏi chăn và đặt đúng vào giữa vệt sáng ấy. Lạnh mát. Thật rõ ràng.
4Cô dõi theo vệt sáng bằng ánh mắt. Nó chạm vào chiếc ghế gỗ cạnh bàn học, nơi cô thường vắt chiếc áo len. Áo len tạo thành một bóng đổ lạ lẫm lên tường—cao và kỳ quặc, giống như một cái bóng khom lưng.
5Lena nhìn áo len, rồi nhìn bóng đổ, lại nhìn áo len lần nữa. Chỉ là áo len thôi. Chỉ là một cái bóng. Không có gì khác.
6Tia sáng trăng tiếp tục chạm tới giá sách, lướt nhẹ lên gáy những cuốn truyện, quả cầu tuyết, và chú rùa đất nung nhỏ mà cô tự vẽ màu. Cô vẫn nhận ra chiếc tai sứt mẻ và lớp men xanh lốm đốm. Vẫn là chú rùa cũ xưa thân quen.
7Một bóng tối lớn hơn kéo dài phía sau cánh cửa tủ áo, rộng và rất đậm. Tim Lena đập mạnh một nhịp. Nhưng cánh cửa ấy mở vì chính cô vừa chọn xong pijama. Cô nhớ là mình đã mở nó. Bóng tối đó là cái bóng của cánh tủ. Cánh tủ thì luôn thuộc về căn phòng của mình.
8Lena hít vào thật chậm—từ đầu mũi đến tận nơi tấm chăn đang áp xuống bụng—rồi nhẹ nhàng thở ra. Căn phòng không thay đổi. Vẫn tối. Nhưng tia sáng mặt trăng vẫn ở đó, lặng lẽ không rời, nghiêng mép bạc lên vách tường.
9Bên ngoài, mặt trăng lặng lẽ hiện ra như bao đêm trời quang, chỉ tỏa sáng dịu dàng trên cao. Mặt trăng không để ý đến Lena, nhưng tia sáng của nó đủ để giúp cô nhìn thấy mọi vật quen thuộc: áo len, chú rùa, cánh tủ, và tất cả những hình bóng thân quen trong phòng.
10Cô khẽ kéo cả hai chân về dưới chăn. Tia sáng trăng vẫn yên bình trải trên sàn, dịu dàng chờ đợi. Lena từ từ khép đôi mắt lại.



