1Cơn mưa rơi xuống thành từng tia nhỏ, thẳng tắp, gõ lên vỉa hè như trăm ngón tay tí xíu. Theo rời khỏi hiên nhà số bốn, bật chiếc ô đỏ nhỏ xíu lên đầu. Cái ô chỉ vừa đủ rộng để giữ cho vai cậu khô ráo, không thừa lấy một phân.
2Tại góc phố, bà Papadopoulos đứng ép chặt tờ báo trên tóc. Những túi mua sắm của bà nặng trĩu, đen kịt vì mưa. Theo nhẹ nhàng tiến lại gần và nghiêng chiếc ô sang che cho mái tóc bạc của bà. Bà bật cười – tiếng cười ngắn, đầy bất ngờ – rồi kẹp tờ báo xuống dưới cánh tay.
3"Cháu cầm giúp bà mấy cái túi này được không?" bà hỏi, trao cho cậu hai túi trong lúc lục tìm chìa khóa ở túi áo. Theo giữ túi thật chắc. Ống tay áo cậu bị ướt. Nhưng cậu không bận tâm.
4Đi xa hơn một chút, nơi gốc sồi mọc xuyên qua vỉa hè, một cậu bé tên là Darius đứng mắc kẹt bên kia một vũng nước lớn trong vắt. Vũng nước chiếm trọn lối đi, kéo dài từ mép này sang mép kia, sâu và tối. Theo cẩn thận vòng quanh vũng nước, vừa kéo theo một túi đồ. “Đừng băng thẳng qua vũng nước nhé,” Theo quay lại gọi với Darius. “Đi về phía cột đèn — chỗ đó nông thôi.”
5Darius nhảy men theo mép, đáp an toàn lên dải vỉa hè khô ráo. Cậu bé cười tươi, vẩy mưa khỏi mũ áo và tiếp tục chạy đi.
6Bà Papadopoulos đã về đến cửa nhà số mười một. Bà nhận lại túi xách rồi dúi vào tay Theo một chiếc túi giấy nhỏ — ấm áp và thơm mùi quế. "Cảm ơn cháu đã đi cùng bà," bà nói.
7Theo cất chiếc túi vào trong áo khoác rồi tiếp tục đi. Ở bên hòm thư đỏ, Darius đang giữ cửa tiệm hoa cho một cô chú đẩy xe nôi. Cậu nhìn thấy Theo và giơ tay lên, giống như người ta chào rằng: Tớ đã thấy việc tốt lúc nãy của cậu đấy.
8Mưa đã thưa dần, chỉ còn lòng làn sương mỏng.
9Trước cổng nhà mình, Theo xếp lại chiếc ô, lắc nhẹ một cái để các giọt nước vung thành dải sáng cong qua bụi cây. Giày cậu ướt. Một đầu gối lấm bùn. Chiếc túi bánh quế vẫn ấm áp áp bên ngực.
10Phía cuối phố, một ai đó đã mở chiếc ô vàng tươi, và đã có hai người cùng sánh bước bên dưới.



