1Sân chơi ngập mùi cao su nóng và cỏ vừa cắt. Nia đứng ở cổng, đôi giày thể thao còn mới nguyên, nhìn ngắm mọi thứ. Một cô bé tóc tết đang quay vòng trên xích đu lốp xe. Ba bạn trai khác đang đào bới gì đó rất chăm chú gần hàng rào. Và ở gốc cây sồi, một cậu bé ngồi một mình trên ghế bên trái của xích đu hai chỗ, chân kéo lê giày trong cát.
2Nia bước lại gần. "Ghế bên này có ai ngồi không?" bạn hỏi, chỉ vào chỗ còn trống. Cậu bé lắc đầu. Tên cậu là Leo. Bình nước của Leo dán một hình tên lửa xanh lam nhỏ xíu.
3Nia ngồi xuống, hai bạn cùng đu nhẹ mà không nói gì. Dây xích kêu cọt kẹt. Một đám mây trôi qua. Không hẳn là ngượng ngùng, chỉ là một khoảng lặng yên bình.
4"Cậu có muốn chơi gì không?" Nia hỏi. "Cậu chọn trước đi." Leo suy nghĩ một lúc. "Chơi đất là dung nham," Leo nói. "Mọi thứ dưới đất đều là dung nham."
5Họ chơi trò dung nham rất lâu. Nia leo qua cầu khỉ. Leo nhảy từ ghế băng sang lốp xe. Không ai chạm chân xuống đất lần nào.
6Rồi đến lượt Nia chọn trò chơi. Nia chọn trò tượng — ai chạy, ai đó vỗ tay thì phải đứng yên. Leo rất giỏi giữ thăng bằng. Có lúc cậu ấy đứng một chân gần như nguyên một phút.
7Chơi một lúc, Leo dừng lại và ngồi xuống cuối cầu trượt. Cậu không nói gì, chỉ nhìn bình nước của mình.
8Nia ngồi xuống bậc cầu thang bên cạnh. Bạn không hỏi điều gì, chỉ nhìn xuống đôi giày của mình.
9Một lát sau, Leo nói: "Chó của tớ mất tuần trước." "Ồ," Nia đáp. Bạn không vội nói xin lỗi như người lớn thường làm khi chưa biết nói gì khác. Nia chỉ lặng im một lúc. Rồi hỏi: "Tên chú ấy là gì?" "Biscuit," Leo trả lời. "Tên hay đấy chứ," Nia nói. Leo gần như đã mỉm cười.
10Lát sau, khi hai bạn trở lại xích đu, Leo đạp chân mạnh và lên thật cao. Nia cũng cùng đu, và trong khoảnh khắc, cả hai vút lên xuống đều nhau như một cặp ăn ý, đúng cùng một nhịp.
11Rồi Nia nhảy xuống xích đu hơi sớm, đáp vào lớp mùn gỗ. Leo tưởng Nia đang thi xem ai thắng, cậu cũng vội nhảy xuống. Tự dưng trò chơi trở nên lạ lẫm, hai bạn cùng đứng đó, không chắc ai đúng ai sai. "Tớ không thi đâu," Nia giải thích. "Tớ chỉ muốn xem nhảy xa đến đâu thôi." "Ồ," Leo nói. "Tớ cũng vậy, thật đấy."
12Cả hai nhìn vết chân trên mùn gỗ. Rồi họ nhìn nhau, và cảm giác khó xử cũng bay đi nhanh như một chiếc khăn giấy trong gió.
13Khi bà ngoại Nia gọi từ băng ghế gần cổng, Nia đứng dậy, phủi sạch vụn gỗ khỏi đầu gối. "Thứ Bảy nào tớ cũng tới đây," Nia nói. Leo nhấc chiếc bình nước dán tên lửa. "Tớ cũng vậy."
14Nia đi ngang qua sân chơi. Xích đu lốp xe giờ đã trống. Các bạn trai cũng đào xong việc. Bóng chiều trải dài mát dịu. Nia không ngoái lại, nhưng trong đầu bạn đã nghĩ sẵn sẽ chọn trò nào vào thứ Bảy tới.



