1Jonah là một người rất yêu quê nhà. Anh yêu mùi thơm của bánh mì nướng mỗi buổi sáng và tiếng chim hót ngoài cửa sổ. Nhưng một ngày nọ, có một thông điệp đến — một cảm giác mạnh mẽ và rõ ràng trong lòng anh. Hãy đến Nineveh, tiếng nói ấy bảo. Hãy nói với những người ở đó rằng ta thấy họ. Nineveh ở rất xa, đầy những người xa lạ mà Jonah chưa hề quen biết. Anh không muốn đi chút nào.
2Những người thủy thủ trên bến tàu không hỏi anh đi đâu. Họ chỉ nhận đồng tiền của anh rồi kéo buồm lên. Jonah bước lên tàu và tìm một góc yên tĩnh. Mặt nước phẳng lặng và xanh biếc, anh nhắm mắt lại.
3Rồi bầu trời thay đổi. Những đám mây ùn ùn kéo đến như những tảng len tối. Gió bắt đầu thổi mạnh, lúc đẩy lúc kéo. Những con sóng dâng cao như bức tường, con thuyền nhỏ lắc lư và c삐. Jonah ngồi dậy. Anh nhìn ra biển đang cuộn trào, và anh biết — tận sâu trong lồng ngực, theo cái cách ta biết những điều là thật — rằng cơn bão đã nổi lên vì anh.
4Jonah từ từ chìm xuống dưới mặt nước. Nước mát lạnh, xanh rờn và tràn ngập ánh sáng.
5Con cá lớn há chiếc miệng rộng, và Jonah lững lờ trôi vào bên trong một cách an toàn. Bên trong ấm áp và yên tĩnh, như đang nghỉ ngơi trong bóng tối giữa hai nhịp tim.
6Suốt ba ngày, Jonah ở lại trong bụng con cá lớn. Trong sự tĩnh lặng ấy, không có gì để nhìn và không còn chỗ nào để chạy trốn, cuối cùng anh bắt đầu suy nghĩ.
7Và anh cầu nguyện — không phải bằng những lời hoa mỹ, mà là những lời thật thà, kiểu như khi bạn thở ra nhẹ nhõm sau khi đã nín thở quá lâu. Con đã nghe, anh lặng lẽ nói. Và bây giờ con đã sẵn sàng.
8Rồi con cá nhẹ nhàng cúi mình xuống, và Jonah lăn ra ngoài lên bãi cát ấm áp, chớp mắt trong ánh nắng ban mai.
9Anh nằm ở đó một lúc, cảm nhận mặt đất vững chắc bên dưới và ánh mặt trời trên khuôn mặt mình.
10Jonah đứng dậy. Anh phủi cát trên chiếc áo dài, chỉnh lại tấm choàng, rồi nhìn về phía đông — hướng về Nineveh, rất xa, đầy những người xa lạ chưa biết anh là ai. Anh hít một hơi thật sâu. Rồi anh bắt đầu bước đi.
